Hưởng ứng tuần lễ điều dưỡng - nữ hộ sinh thế giới

Bệnh viện Đại học Y Dược - Hoàng Anh Gia Lai

Thư viện điện tử

library icon

hotline

Liên kết Website
Thứ bảy, 16 Tháng 5 2020 07:58

HAI GIỜ SÁNG

Không gian yên tĩnh đến lạ thường, đến độ ta lắng nghe được tiếng dương cầm rả rích của bầy côn trùng trong màn đêm tĩnh lặng, hình như chúng đang hát cho nhau nghe những bản nhạc của yêu thương. Chốc chốc lại có tiếng còi xe cấp cứu, tiếng băng ca lạch cạch hay bất chợt có tiếng khóc của một em bé nào đó đang giật mình trở giấc…

Tôi đã gần mười năm khoác trên mình bồ độ blouse trắng, cũng ngần ấy thời gian làm việc cùng với cái nghề mà bản thân cho rằng “ nghiệp chọn mình”. Đã từng là điều dưỡng ngoại, nội, hành chính. Bây giờ tôi đang ở Khoa Nhi chăm sóc những bệnh nhân mà hằng ngày tôi vẫn gọi với cái tên quen thuộc: các con. Đều đặn hàng đêm, bước trên hành lang bệnh viện chầm chậm nhìn qua cửa kính phòng bệnh để xem các con giờ này thế nào, có ngon giấc không. Bất chợt tôi nhớ đến hình ảnh bà Florence Nightingale, nhân vật được mệnh danh là người phụ nữ với cây đèn, đã đặt nền móng cho ngành điều dưỡng hiện đại. Thời đó, chỉ với ánh đèn dầu hiu hắt trên tay, bà đã tận tâm chăm sóc từng giấc ngủ của những bệnh nhân, người lính. Không dám ví mình như Florence Nightingale, nhưng trách nhiệm đối với nghề nghiệp, với những gì bà đã làm, tôi luôn trăn trở, các con đã ngon giấc, bớt sốt chưa, nôn có giảm hay không,… và nhiều điều khác nữa trong ca trực của mình.

Từ khi còn ngồi ở giảng đường cũng như gần mười năm chăm sóc người bệnh, chính những khó khăn, những thách thức cùng với hình ảnh các con vui đùa, mỉm cười như thiên thần khi ra viện đã hình thành và rèn luyện trong tôi lòng yêu nghề, tâm nguyện những phẩm chất y đức cần phải có. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy rằng: “ Người có tài mà không có đức là người vô dụng, người có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó”. Đối với ngành y nói chung và điều dưỡng nói riêng thì đạo đức nghề nghiệp cực kỳ quan trọng, ta phải thao thức vì nỗi đau người bệnh và hạnh phúc, rơi nước mắt khi họ bước qua ranh giới của sự sống và cái chết. Bản thân luôn nghĩ rằng“Bạn có thể hoàn thành công việc không hề yêu thích, tuy nhiên bạn chẳng thể khiến bản thân vui vẻ nếu không đặt tâm mình vào đó”

Nghề điều dưỡng luôn vất vả. Tuy nhiên, cuộc sống này, ngành nghề nào cũng nhiều khó khăn và thách thức, thành quả luôn đến khi chúng ta biết hy sinh và nổ lực. Tôi luôn xem các bệnh nhi như chính con em của mình, mang bệnh tật khác nhau, ngây thơ bé bỏng chỉ biết quấy khóc khi đau đớn, lả đi khi quá mệt. Xót xa khi tình hình trở nặng, có những bé sơ sinh cất tiếng khóc chào đời đã phải xa vòng tay mẹ nằm trong lồng kính, điều dưỡng phải mang trong mình sứ mệnh của người mẹ để đến với các em. Có lúc bệnh đông, áp lực, mệt mỏi nhưng những thiên thần nhỏ đã truyền năng lượng đến chúng tôi, những đôi mắt trong trẻo, nụ cười hồn nhiên đã giúp chúng tôi vượt qua. Chỉ một phút lơ là, thiếu trách nhiệm, hiểm nguy sẽ ập đến ngay lập tức. Vì vậy, điều dưỡng nhi luôn nhắc nhở nhau rằng hãy gỡ bỏ hết ưu phiền, lo toan cá nhân trước khi bước vào phòng bệnh. Có lần, một người mẹ đã hỏi chúng tôi “Sao em lại làm được như thế”. Tôi đã hồn nhiên trả lời “Em không biết nữa”. Bởi những đứa trẻ và những điều gì đó thật thiêng liêng cùng sứ mệnh từ trái tim đã tiếp thêm năng lượng để thúc dục chúng tôi vượt qua chính mình để hoàn thành nhiệm vụ.

Nhiều điều dưỡng đã bớt đi sự quan tâm cho người thân hay chính những đứa con bé bỏng ở nhà chỉ để làm tròn bổn phận với nghề “ làm dâu trăm họ”. Trở về gia đình sau một đêm trực có nhiều bệnh nặng, nhiều khi chỉ biết tựa lưng rồi thiếp đi lúc nào không hay biết. Nếu không có sự sẻ chia, hi sinh từ gia đình yêu thương, từ hậu phương và cả thân nhân, người bệnh thì có lẽ, nhiều điều dưỡng sẽ gục ngã không biết khi nào.

dd nhi

Ngay bây giờ đây, tôi viết những dòng này vào lúc hai giờ sáng, khi các con đã ngon giấc. Hàng triệu điều dưỡng trên thế giới vẫn đang tận tụy trong công tác chăm sóc người bệnh. Cầu chúc cho tất cả những đồng nghiệp luôn có thật nhiều sức khỏe, nhiệt huyết, luôn trau dồi kiến thức với trái tim đong đầy yêu thương, nghị lực. Để ngày Điều dưỡng thế giới - 12/5 hàng năm, chúng ta lại được trải lòng về chặng đường đã qua và những điều tươi đẹp sắp tới. Giúp ngành Y tế làm tốt hơn nữa nhiệm vụ chăm sóc, bảo vệ và nâng cao sức khỏe nhân dân.

Nay’H Sara – Điều dưỡng Khoa Nhi.

 
Nội dung liên quan